Skip to main content

Phú Mỹ Hưng, Nam Sài Gòn

Khu đô thị Phú Mỹ Hưng, Nam Sài Gòn

Phú Mỹ Hưng rộng 400 ha, bắt đầu được xây dựng hơn 20 năm trước, từ 1997. Khu đô thị này liên doanh giữa TP HCM 30% với 1 Công ty  Đài Loan 70%. 


Là vùng trũng nên sông Sài Gòn chảy uốn lượn quanh co qua đây trước khi ra biển. Trước đây là bãi đầm lầy, nên nhiều chuyên gia cho rằng TP HCM hiện ngập lụt tràn lan vì chỗ này xây dựng quá nhiều, lấy mất đi phần đất tích nước tự nhiên khi mùa mưa. Vừa rồi tạp chí Mỹ có đăng bài báo nói rằng cả khu Nam Bộ sẽ gần như chìm dưới mặt nước sau 30 năm nữa...Tranh thủ ghé thăm trước khi chuyện đó xảy ra... 





Hiện ở đây có trên 30.000 dân cư sinh sống, trong đó hơn 50% là người nước ngoài, phần đông đến từ châu Á: Hàn Quốc là nhiều nhất, rồi đến Đài Loan, Nhật Bản, Trung Quốc...tạo nên  khung cảnh đa văn hoá, đa sắc tộc.



Điểm nhấn là Cầu Ánh Sao bên Hồ Bán Nguyệt, nơi dành cho người đi bộ với các cửa hàng và quán ăn các dân tộc khác nhau.



Đại lộ Nguyễn Văn Linh dài 18km, rộng 150m với 14 làn xe chia đôi khu đô thị. Hàng ngày cư dân thoải mái ngắm lượng xe ô tô tải nườm nượp từ miền Tây chạy tới cảng Sài Gòn, cảng Phú Mỹ và ngược lại. 

Anh H., công ty S. có lần nói đại ý: nhìn xe chạy nhiều thì ồn ào và bụi bặm, nhưng mừng vì nhìn thấy Việt Nam đang phát triển. Dạo nào mà ít xe qua là chứng khoán giảm hẳn...

Anh C., người Đức, sống và làm việc ở đây đã lâu. Lúc trước, anh có dẫn cha mẹ sang thăm Việt Nam. Khi vào tới đường Nguyễn Văn Linh, thấy mọi người trầm trồ, anh nói đùa là chuẩn bị trình hộ chiếu, vì đây là đặc khu...

Có lần dẫn mấy người Nhật Bản ăn tối ở quán Tokyo Deli bên Hồ Bán Nguyệt. Họ nói, nhìn chỗ này thì sao mà dám nói Việt Nam đang khủng hoảng, quá phát triển chứ...

Anh Q., Việt kiều Na-Uy có dẫn con trai nhỏ về chơi. Khi giới thiệu đây là Việt Nam, cháu không tin, sao mà sạch đẹp vậy, trong tiềm thức của nó phải xấu xí, dơ bẩn chứ...



Đi dạo, thấy nhóm người đang lướt ván trên sông. Vô tình, nhận ra người quen. Anh V.,  từng đoạt giải thi Toán Quốc Tế năm 1985, nay làm trong lĩnh vực tin học. Chạy trên bờ theo anh chụp hình đến tối. Mệt đứt hơi...




Ngắm mặt trời lặn từ trên cao. Ánh nắng cuối ngày hắt lung linh lên mặt nước.



Cho tới khi nó gần lặn hẳn. Sáng rực cả góc trời.




Khi ngắm hoàng hôn ở dưới thấp hơn lại có những cảm giác khác chút. Thấy sự sống và sự bình dị của đời thường...




Chờ đến tối, đi thuyền sang cù lao nhỏ giữa sông ăn nhậu tại quán Dìn Ký. Nhìn sang bờ bên kia, ánh đèn nhấp nháy như New York...



.....

Nói thêm

Thật là khó tin, chỉ 20 năm, bàn tay con người đã biến đầm lầy thành khu đô thị sầm uất, đáng sống. Biến mảnh đất chỉ vài $ lên giá trị vài ngàn $/1m2...

Ở TP HCM, hiện nay đang có vài chục khu đô thị như vậy. Có thể chưa hoàn tất. Có thể nhỏ hơn hay lớn hơn. Nhưng diện mạo thì không hề kém...

Rộng hơn. Việt Nam có 63 tỉnh thành. Chắc chắn mỗi nơi cũng vài đô thị na ná như thế này...

Có những điều hiện tại thấy đương nhiên. Nhưng thực ra nó là sự thay đổi kỳ tích. Sẽ dễ nhận ra điều đó hơn, nếu nhìn bằng con mắt 20 năm trước, hoặc từ một nước khác...

Liệu 20 năm nữa Việt Nam sẽ tiến đến đâu? Khu Phú Mỹ Hưng này còn nổi hay đã chìm?

Comments

Popular posts from this blog

Đám cưới vùng cao

Đám cưới vùng cao  Người Pà Thẻn                                                               Người Pà Thẻn còn được gọi là Pà Hưng, Mèo Lài, Mèo Hoa, hoặc Mèo Đỏ. Thống kê năm 1999 tổng cộng có 5.500 người, năm 2009 là 6.811 người. Suy đoán, hiện nay khoảng 8.500 người. Họ chủ yếu sống ở Hà Giang (85%) và Tuyên Quang (10%).  Sáng ngày 23.03.2013, lúc 10:30’, khi đi qua địa phận xã Tân Quang, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang chúng tôi thấy một nhóm người mặc quần áo màu đỏ rất đẹp đang nghỉ ở góc đường.    Hỏi chuyện và được biết họ là người Pà Thẻn đang rước dâu về nhà chồng. Thấy đẹp quá, xin phép mẹ chồng chụp vài kiểu ảnh kỷ niệm.   Người Pà Thẻn ít khi kết hôn với dân tộc khác. Họ có tục ở rể tạm thời (ít nhất 6 năm, tối đa 12 năm). Nếu chàng rể nào muốn về sớm trước thời...

Sắc màu Đồng Văn

Sắc màu Đồng Văn  Là thị trấn cực bắc của Việt nam, cách Trung quốc chỉ vài km. Đến với Đồng Văn, du khách hầu như không thể bỏ qua những địa danh: Mèo Vạc,  Lũng Cú, Mã Pì Lèng, Dinh Vua Mèo, Cao nguyên đá. Khá gần nhau, chỉ cách nhau vài chục km, nhưng đi lại rất khó khăn, nhất là mỗi khi có mây mưa hay sương mù. Đồng Văn có nhiều sắc màu khác nhau: vàng ươm của lúa, đỏ xen trắng của hoa tam giác mạch, xám đen những nếp nhà, trắng đục của sương mù. Những sắc màu đó vừa đối lập, vừa bổ xung cho nhau làm cho Đồng Văn mê hoặc và thu hút du khách thập phương. Hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đồng Văn qua những bức ảnh đầy màu sắc.

Rừng tràm Trà Sư, huyện Tịnh Biên, An Giang

Rừng tràm Trà Sư, huyện Tịnh Biên Kênh Vĩnh Tế, bắt đầu từ Châu Đốc, đi qua huyện Tịnh Biên và Tri Tôn rồi vào Hà Tiên. Kênh chạy song song đường biên giới với Campuchia, ngay sát (QL)N1. Dài 87 km, rộng 30m, sâu trung bình 2,55 m. Từ 200 năm nay, Vĩnh Tế là kênh giao thương và góp phần dẫn nước về cho vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long.  Rừng Tràm Trà Sư, thuộc Tịnh Biên, cách Châu Đốc 30 km, xuôi theo hướng biển. Vùng ngập nước tự nhiên này dường như là hồ điều tiết tránh lũ cho phía hạ lưu. Là khu vực bảo tồn, nơi trú ngụ của nhiều loài chim, nơi đây hạn chế sử dụng máy bay flycam. Riêng nhà báo Tr. có giấy phép đặc biệt. Cám ơn anh đã chia sẻ 2 bức ảnh này từ trên cao...   Chèo thuyền bằng tay, hoàn toàn im ắng, tĩnh mịch...    Vào bên trong, ngắm ánh nắng xuyên qua những gốc tràm khẳng khiu...  Vào sâu hơn nữa, chỗ nước bớt chảy xiết, dưới chân gốc tràm là những mảng bèo các loại kích cỡ khác nhau, tạo nên màu xan...