Skip to main content

Núi Sam, TP Châu Đốc, An Giang

Núi Sam, thành phố Châu Đốc

Châu đốc - thủ phủ cũ của An Giang. Đây là chỗ bắt đầu của kênh Vĩnh Tế, được đào bởi triều nhà Nguyễn 200 năm trước. Đến Châu Đốc vào buổi chiều. Dông bão, trời mây đen xám xịt như ngày tận thế. Dừng xe, ngắm và chụp Núi Sam. Hơi buồn, khi kỳ nghỉ cuối tuần lại gặp mưa bão thế này...  



Nhưng, trời vừa hửng lên là thấy ngay nắng đẹp trên mảng ruộng lúa xanh. 


Nghỉ ở khách sạn Hùng Cường. Nhìn ra ô cửa sổ, qua mấy mái nhà là ruộng lúa, tiếp đến di tích Núi Sam. 


Đường lên đỉnh Núi Sam quanh co khúc khuỷu, nhưng đã được trải bê tông dễ đi. Trên cao, thấy những nếp nhà chạy theo con mương nhỏ, hai bên lúa xanh.   




Ngay gần những mái nhà màu sáng, thấy những mái nhà nhỏ hơn, màu đỏ tươi sặc sỡ, nằm bên hồ nước nhỏ sát vách núi. Đó là khu nhà mộ gia đình của người địa phương.



Lên cao hơn nữa, nhìn về phía Tây-Bắc. Tân Lộ Kiều Lương chạy thẳng ra ngã 3 sông Châu Đốc và sông Bassac. Bên trái là lúa, xa nữa là ruộng đã ngập nước.  

Khu du lịch Bà Chúa Xứ với 2 tháp cao vút mới khai trương dịp Tết 2019. Riêng hạng mục cáp treo lên núi (chỗ chân tôi đứng) vẫn chưa hoàn thiện. 
Dùng flycam bay ra xa, sát tới những mái nhà trên vùng nước nổi. Không biết vào dịp lũ mạnh thì số phận những ngôi nhà kia ra sao?





Thư giãn, thành thơi trên đỉnh núi. Dạo bộ khắp nơi để chụp hình.     





Được cảnh báo đây là nơi nguy hiểm. Cần cẩn trọng, tránh làm phiền hổ và rắn. Đi mãi cũng không thấy. 
Chụp tạm miếu thờ trên đỉnh núi.



Comments

Popular posts from this blog

Sắc màu Đồng Văn

Sắc màu Đồng Văn  Là thị trấn cực bắc của Việt nam, cách Trung quốc chỉ vài km. Đến với Đồng Văn, du khách hầu như không thể bỏ qua những địa danh: Mèo Vạc,  Lũng Cú, Mã Pì Lèng, Dinh Vua Mèo, Cao nguyên đá. Khá gần nhau, chỉ cách nhau vài chục km, nhưng đi lại rất khó khăn, nhất là mỗi khi có mây mưa hay sương mù. Đồng Văn có nhiều sắc màu khác nhau: vàng ươm của lúa, đỏ xen trắng của hoa tam giác mạch, xám đen những nếp nhà, trắng đục của sương mù. Những sắc màu đó vừa đối lập, vừa bổ xung cho nhau làm cho Đồng Văn mê hoặc và thu hút du khách thập phương. Hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đồng Văn qua những bức ảnh đầy màu sắc.

Đảo Bình Ba (Khánh Hoà)

Đảo Bình Ba Rời Cù Lao Câu, tỉnh Bình Thuận, đi tiếp tới đảo Bình Ba. Đảo Bình Ba thuộc xã Cam Bình, thành phố Cam Ranh, tỉnh Khánh Hoà. Diện tích đảo  3 km2, dân số dưới 5.000 người. Cách đất liền (cảng Ba Ngòi) khoảng 15 km. Do yếu tố quân sự nên mấy năm trở lại đây người nước ngoài không được phép tham quan đảo như trước nữa. Đây là cung đường chạy dọc theo hết bờ biển tỉnh Ninh Thuận. Trên đường rất nhiều điểm có thể dừng chân ngắm cảnh: Cà Ná, Bàu Trắng, Bàu Sen, Mũi Dinh, Ninh Chữ, Núi Chúa, Amanoi, Vĩnh Hy... Sẽ được ghi chép trong bài “Núi Chúa - Vĩnh Hy, Ninh Thuận”. Gửi xe ô tô qua đêm tại cảng Ba ngòi, Cam Ranh. Lên tàu cao tốc phóng ra đảo. Trước khi rời bến, lính biên phòng trực tiếp lên tàu kiếm tra giấy tờ khá kỹ. Nhìn từ xa thấy đảo khá trù phú. Tàu cao tốc chạy rất nhanh, gió mạnh rớt mất mũ. Do có quen trước nên đã đặt phòng ở khách sạn duy nhất mới xây, không phải ở nhà trọ. Tỉnh Khánh Hoà còn có đảo tên Ba Bình, thuộc huyện đảo Trường sa....

Bánh chưng - bánh tét

Bánh chưng - bánh tét ngày Tết Bánh chưng - bánh tét là món ăn cổ truyền Tết Việt Nam. Thành phần bao gồm gạo nếp, đỗ xanh với nhân thịt. Miền Bắc, bánh chưng thường làm từ thịt lợn gói trong lá dong theo hình vuông. Còn trong Nam, bánh tét thì lấy thịt heo gói trong lá chuối theo hình trụ. Có gia đình tự chuẩn bị (mua gạo nếp, đỗ xanh, thịt) rồi nhờ gói và nấu. Có gia đình mua đồ về, tự gói (để thành phần theo ý  riêng) rồi nhờ nấu hộ. Có gia đình đặt luôn vài cặp từ những nơi nấu bánh. Có gia đình chờ đến tết thì đi mua về. Cuộc sống hiện đại, nhiều gia đình không còn có điều kiện gói và nấu bánh nữa. Nhu cầu ẩm thực thay đổi, nhiều người Việt ngày Tết cũng mua về chỉ trưng bày, không chắc đã ăn. Trải qua hàng ngàn năm, bánh chưng - bánh tét từ món ăn đã chuyển thành biểu tượng của hơn 100 triệu người Việt: 96 triệu người trong nước và 4 triệu người ở nước ngoài. Thật tiếc nếu thời gian trôi tiếp đi, biết đâu sau này người Việt không còn cả nhu cầu trưng bày nữa, ...