Skip to main content

Đảo Bình Ba (Khánh Hoà)

Đảo Bình Ba

Rời Cù Lao Câu, tỉnh Bình Thuận, đi tiếp tới đảo Bình Ba. Đảo Bình Ba thuộc xã Cam Bình, thành phố Cam Ranh, tỉnh Khánh Hoà. Diện tích đảo  3 km2, dân số dưới 5.000 người. Cách đất liền (cảng Ba Ngòi) khoảng 15 km. Do yếu tố quân sự nên mấy năm trở lại đây người nước ngoài không được phép tham quan đảo như trước nữa.

Đây là cung đường chạy dọc theo hết bờ biển tỉnh Ninh Thuận. Trên đường rất nhiều điểm có thể dừng chân ngắm cảnh: Cà Ná, Bàu Trắng, Bàu Sen, Mũi Dinh, Ninh Chữ, Núi Chúa, Amanoi, Vĩnh Hy... Sẽ được ghi chép trong bài “Núi Chúa - Vĩnh Hy, Ninh Thuận”.

Gửi xe ô tô qua đêm tại cảng Ba ngòi, Cam Ranh. Lên tàu cao tốc phóng ra đảo. Trước khi rời bến, lính biên phòng trực tiếp lên tàu kiếm tra giấy tờ khá kỹ. Nhìn từ xa thấy đảo khá trù phú.


Tàu cao tốc chạy rất nhanh, gió mạnh rớt mất mũ. Do có quen trước nên đã đặt phòng ở khách sạn duy nhất mới xây, không phải ở nhà trọ.



Tỉnh Khánh Hoà còn có đảo tên Ba Bình, thuộc huyện đảo Trường sa. Đảo này diện tích 0,48 km2 (so với 3 km2 của Bình Ba), và cách đất liền hơn 500 km (so với 15 km của Bình Ba). Hiện nay đảo Ba Bình đang do Đài Loan chiếm giữ trái phép.

Thăm đảo Bình Ba lần này là ngẫu nhiên, không tính trước. Có người bạn muốn bán chiếc ô tô. Vì xe cũ, khó bán ở Sài gòn, nên phải lái đem về quê miền Trung nhờ bán. Thế là tôi đi cùng. Lên mạng, thấy nhiều người vừa đi Bình Ba về, cảnh cô gái thành phố loay hoay với mái chèo đứng trên thuyền thúng (thay vì ngồi xuống) giữa biển xanh thấy rất đẹp và lạ lẫm. Vậy là tìm tòi trên mạng, hỏi han, rồi quyết luôn. Không cảm thấy tiếc.

Đảo nhỏ, chạy xe máy xung quanh. Ở trên cao nhìn xuống, chỗ nào đẹp thì chụp hình rồi tìm cách xuống đến tận nơi coi.




Bán đảo nhô ra giống hình con rùa, nên được gọi là đảo Rùa. Sát bên là bãi tắm.




Bãi đá ở đây khá nguy hiểm, rất trơn, chân bị trượt ngã chảy cả máu. Khi lặn ngắm san hô phải có người bản địa hỗ trợ.



Thảnh thơi, nằm dài nghỉ ngơi trên biển.



Thuê xe mô tô nước tự chạy vòng quanh, ngắm từ xa.



Trời gần tối, chụp càng mặt trời sắp tắt nắng trên biển đảo. Đã đặt bữa tối từ trước. Bàn ăn và 2 ghế nhựa xếp trên bãi cát sát biển. Ngon.



Đảo nhỏ, cho phép nhìn mặt trời tại 2 thời điểm: hoàng hôn và bình minh. Sáng hôm sau, dậy từ 4h để đi dạo, chờ ngắm những tia nắng đầu tiên. Khá đông khách du lịch, tìm mãi mới được chỗ tương đối vắng.






Rời đảo Bình Ba, lên ô tô rong ruổi tiếp ra hướng Bắc. Đến thành phố Tuy Hoà, tỉnh Phú Yên, trời đã gần tối. Xe đang chạy bỗng dưng đột ngột tắt máy, khựng lại ngay giữa đường. Xe cũ, tìm được chỗ sửa tại đây chắc không hề dễ. Anh bạn chủ xe đã lường trước, phán đoán chính xác bộ phận hư hỏng và chuẩn bị sẵn có phụ tùng thay thế. Nhưng lại thiếu dụng cụ, đồ nghề sửa chữa. May mắn, tôi có người bạn, đang làm cho nhà máy thủy điện Sông Ba Hạ, hiện sống tại Tuy Hoà. Ba người loay hoay một lúc cũng khắc phục được sự cố.


Vẫn kịp uống với nhau mấy ly bia tại quán ăn đêm ở trung tâm Tuy Hoà. Vô tình, họ là đồng môn của trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng, và hai anh lại có nhiều chuyện chung để nói với nhau.



Một người tôi quen từ năm 2004, thời gian đi công tác tại nhà máy thủy điện Vĩnh Sơn - Sông Hinh. Một người tôi quen từ năm 1970. Một anh sống gần biển từ nhỏ, được tắm biển hàng ngày. Một anh phụ trách kỹ thuật của giàn khai thác dầu khí, thường xuyên giữa biển 10 năm nay. Với cả hai anh, biển xanh, hải sản tươi là lẽ thường tình hàng ngày. Nên rất thông cảm với sự háo hức với biển của người khác. 

Riêng cá nhân tôi, nhìn thấy biển lần đầu tiên trong đời năm 1991, lúc 27 tuổi. Và được tắm biển lần đầu năm 1996 tại Mũi Né.  Còn nhớ, lần đó cắm lều trại nghỉ qua đêm ngay sát biển, buổi tối trời mưa lớn, cả nhà bị ướt hết...

Điểm đến tiếp theo: Đảo Hòn Tre - tỉnh Khánh Hoà.

Tư liệu  : tháng 5-2016. Hoàn tất: tháng 5-2019.                                                                

Comments

Popular posts from this blog

Đám cưới vùng cao

Đám cưới vùng cao  Người Pà Thẻn                                                               Người Pà Thẻn còn được gọi là Pà Hưng, Mèo Lài, Mèo Hoa, hoặc Mèo Đỏ. Thống kê năm 1999 tổng cộng có 5.500 người, năm 2009 là 6.811 người. Suy đoán, hiện nay khoảng 8.500 người. Họ chủ yếu sống ở Hà Giang (85%) và Tuyên Quang (10%).  Sáng ngày 23.03.2013, lúc 10:30’, khi đi qua địa phận xã Tân Quang, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang chúng tôi thấy một nhóm người mặc quần áo màu đỏ rất đẹp đang nghỉ ở góc đường.    Hỏi chuyện và được biết họ là người Pà Thẻn đang rước dâu về nhà chồng. Thấy đẹp quá, xin phép mẹ chồng chụp vài kiểu ảnh kỷ niệm.   Người Pà Thẻn ít khi kết hôn với dân tộc khác. Họ có tục ở rể tạm thời (ít nhất 6 năm, tối đa 12 năm). Nếu chàng rể nào muốn về sớm trước thời...

Sắc màu Đồng Văn

Sắc màu Đồng Văn  Là thị trấn cực bắc của Việt nam, cách Trung quốc chỉ vài km. Đến với Đồng Văn, du khách hầu như không thể bỏ qua những địa danh: Mèo Vạc,  Lũng Cú, Mã Pì Lèng, Dinh Vua Mèo, Cao nguyên đá. Khá gần nhau, chỉ cách nhau vài chục km, nhưng đi lại rất khó khăn, nhất là mỗi khi có mây mưa hay sương mù. Đồng Văn có nhiều sắc màu khác nhau: vàng ươm của lúa, đỏ xen trắng của hoa tam giác mạch, xám đen những nếp nhà, trắng đục của sương mù. Những sắc màu đó vừa đối lập, vừa bổ xung cho nhau làm cho Đồng Văn mê hoặc và thu hút du khách thập phương. Hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đồng Văn qua những bức ảnh đầy màu sắc.

Rừng tràm Trà Sư, huyện Tịnh Biên, An Giang

Rừng tràm Trà Sư, huyện Tịnh Biên Kênh Vĩnh Tế, bắt đầu từ Châu Đốc, đi qua huyện Tịnh Biên và Tri Tôn rồi vào Hà Tiên. Kênh chạy song song đường biên giới với Campuchia, ngay sát (QL)N1. Dài 87 km, rộng 30m, sâu trung bình 2,55 m. Từ 200 năm nay, Vĩnh Tế là kênh giao thương và góp phần dẫn nước về cho vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long.  Rừng Tràm Trà Sư, thuộc Tịnh Biên, cách Châu Đốc 30 km, xuôi theo hướng biển. Vùng ngập nước tự nhiên này dường như là hồ điều tiết tránh lũ cho phía hạ lưu. Là khu vực bảo tồn, nơi trú ngụ của nhiều loài chim, nơi đây hạn chế sử dụng máy bay flycam. Riêng nhà báo Tr. có giấy phép đặc biệt. Cám ơn anh đã chia sẻ 2 bức ảnh này từ trên cao...   Chèo thuyền bằng tay, hoàn toàn im ắng, tĩnh mịch...    Vào bên trong, ngắm ánh nắng xuyên qua những gốc tràm khẳng khiu...  Vào sâu hơn nữa, chỗ nước bớt chảy xiết, dưới chân gốc tràm là những mảng bèo các loại kích cỡ khác nhau, tạo nên màu xan...