Skip to main content

Thác Bản Giốc

Thác Bản Giốc 


Thác Bản Giốc nằm ở xã Đàm Thuỷ, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.



Từ Hà nội đi thẳng sẽ mất một ngày đường, đến nơi cũng gần chiều tối. Thường du khách nghỉ qua đêm ở Hồ Ba Bể (Bắc Kạn), hoặc ở TP Cao Bằng để ngày hôm sau đến kịp đầu giờ chiều, lúc chưa tắt nắng.

Tháng 3 năm 2013 tôi đã đến đây. Tham quan thác, giao lưu với đồn biên phòng, chụp vào kiểu ảnh rồi quay ngược về TP Cao Bằng trong ngày. Tháng 10 năm 2018 quay lại đây từ hướng Hồ Ba  Bể và nghỉ qua đêm tại khách sạn cách thác chỉ 500 m.

Ổn định chỗ ở xong, vội đi bộ theo con dốc xuống thác trước khi tắt nắng. Chênh vênh trên  mỏm đá mọc lên một cây đứng đơn độc trên đỉnh đồi, dưới đó là cụm thác Bản Giốc.



Bước thêm vài chục mét, nhìn sang trái thấy ngay khung cảnh tổng thể: sông Quế Sơn chia đôi 2 nước, phía bên kia có rặng núi cao ngay sát bờ là lãnh thổ Trung Hoa, thung lũng bên này bờ thoai thoải hơn là Việt Nam.  



Đi bộ hơn trăm mét mà có nhiều vị trí cho phép chụp thác với các góc độ khác nhau:




Xuống dưới thung lũng, ngắm thác được gần hơn. Cụm thác bên trái (ảnh phía dưới) nằm trong lãnh thổ Việt nam. Cụm thác bên phải, thấp hơn, được 2 nước thống nhất khai thác chung cho mục đích du lịch. Đường biên giới phân định chạy qua điểm giữa của mặt thác bên phải, rồi chạy dọc theo dòng chảy sâu nhất của sông Quế Sơn.



Đi tới khu thác riêng của Việt nam. Đến sát tận nơi. Chụp vô số kiểu ảnh với dòng thác chảy mạnh. Lần đến trước vào mùa khô, nước không nhiều nên dòng chảy nhỏ hơn so với bây giờ. Cột mốc số 836 (2) ngay sát bờ sông, phía bên kia biên giới, đối xứng tương ứng giữa sông, là cột mốc số 836 (1).   




Lên bè để ra thác lớn ở giữa sông.



Du khách mỗi nước lên bè từ  bờ của nước mình. Hai bên di chuyển thoải mái trên sông, nhưng không được đặt trên lên bờ bên kia. Bè của phía bên kia có sự khác biệt bởi hàng loạt đèn lồng màu đỏ. Khách tham quan không quá đông, nên có thể ở trên bè khá lâu.



Bè ra sát tận thác. Nghe tiếng nước chảy ầm ầm, đón nhận những dòng nước đầu tiên của thác. Quay lại nhìn vào bờ, nhà mình  cách xa đây 2.065 km...   



Lên bờ. Vẫn luyến tiếc. Quay lại chụp cảnh thác từ xa. Gần đó là ruộng lúa chưa chín hết. Nhìn thấy người dân dùng tay ngắt và bó lại thành gồi, chứ không dùng liềm (hái) cắt như nơi khác. Tha thẩn ở đây đến khi gần tắt nắng.   





Rời thác. Bên kia đường lộ 206, nằm trên đỉnh ngọn núi là chùa Phật Tích Trúc Lâm Bản Giốc, mới được xây sửa lại rất lớn. Ở đây, từ trên cao, có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh.




Trời hoàng hôn, phía bên núi đã sẩm tối. Phía bên thác, do thấp hơn dưới thung lũng nên vẫn còn sáng, nhìn rõ cảnh dòng thác trắng trôi xuống sông thành màu xanh giữa núi rừng. 





Riêng tấm ảnh cuối cùng được chụp vào tháng 3-2013, cách đây hơn 5 năm. Cảnh vật lúc đó còn hoang sơ, chưa xây dựng nhiều. Thời điểm khác nhau, khung cảnh xung quanh và bản thân mình cũng đã biến đổi nhiều. Nhưng tâm trạng háo hức hình như vẫn vậy.



Hẹn gặp lại... 

Comments

Popular posts from this blog

Đám cưới vùng cao

Đám cưới vùng cao  Người Pà Thẻn                                                               Người Pà Thẻn còn được gọi là Pà Hưng, Mèo Lài, Mèo Hoa, hoặc Mèo Đỏ. Thống kê năm 1999 tổng cộng có 5.500 người, năm 2009 là 6.811 người. Suy đoán, hiện nay khoảng 8.500 người. Họ chủ yếu sống ở Hà Giang (85%) và Tuyên Quang (10%).  Sáng ngày 23.03.2013, lúc 10:30’, khi đi qua địa phận xã Tân Quang, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang chúng tôi thấy một nhóm người mặc quần áo màu đỏ rất đẹp đang nghỉ ở góc đường.    Hỏi chuyện và được biết họ là người Pà Thẻn đang rước dâu về nhà chồng. Thấy đẹp quá, xin phép mẹ chồng chụp vài kiểu ảnh kỷ niệm.   Người Pà Thẻn ít khi kết hôn với dân tộc khác. Họ có tục ở rể tạm thời (ít nhất 6 năm, tối đa 12 năm). Nếu chàng rể nào muốn về sớm trước thời...

Sắc màu Đồng Văn

Sắc màu Đồng Văn  Là thị trấn cực bắc của Việt nam, cách Trung quốc chỉ vài km. Đến với Đồng Văn, du khách hầu như không thể bỏ qua những địa danh: Mèo Vạc,  Lũng Cú, Mã Pì Lèng, Dinh Vua Mèo, Cao nguyên đá. Khá gần nhau, chỉ cách nhau vài chục km, nhưng đi lại rất khó khăn, nhất là mỗi khi có mây mưa hay sương mù. Đồng Văn có nhiều sắc màu khác nhau: vàng ươm của lúa, đỏ xen trắng của hoa tam giác mạch, xám đen những nếp nhà, trắng đục của sương mù. Những sắc màu đó vừa đối lập, vừa bổ xung cho nhau làm cho Đồng Văn mê hoặc và thu hút du khách thập phương. Hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đồng Văn qua những bức ảnh đầy màu sắc.

Rừng tràm Trà Sư, huyện Tịnh Biên, An Giang

Rừng tràm Trà Sư, huyện Tịnh Biên Kênh Vĩnh Tế, bắt đầu từ Châu Đốc, đi qua huyện Tịnh Biên và Tri Tôn rồi vào Hà Tiên. Kênh chạy song song đường biên giới với Campuchia, ngay sát (QL)N1. Dài 87 km, rộng 30m, sâu trung bình 2,55 m. Từ 200 năm nay, Vĩnh Tế là kênh giao thương và góp phần dẫn nước về cho vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long.  Rừng Tràm Trà Sư, thuộc Tịnh Biên, cách Châu Đốc 30 km, xuôi theo hướng biển. Vùng ngập nước tự nhiên này dường như là hồ điều tiết tránh lũ cho phía hạ lưu. Là khu vực bảo tồn, nơi trú ngụ của nhiều loài chim, nơi đây hạn chế sử dụng máy bay flycam. Riêng nhà báo Tr. có giấy phép đặc biệt. Cám ơn anh đã chia sẻ 2 bức ảnh này từ trên cao...   Chèo thuyền bằng tay, hoàn toàn im ắng, tĩnh mịch...    Vào bên trong, ngắm ánh nắng xuyên qua những gốc tràm khẳng khiu...  Vào sâu hơn nữa, chỗ nước bớt chảy xiết, dưới chân gốc tràm là những mảng bèo các loại kích cỡ khác nhau, tạo nên màu xan...